Listen to the text.

sábado, 12 de março de 2016

L'Art et l'enfant au musée Marmottan.

Le musée Marmottan Monet présente jusqu'au 3 juillet 2016 l'exposition "L'Art et l'enfant, chefs-d'oeuvre de la peinture française". 75 oeuvres pour découvrir l'étrange évolution de la représentation de l'enfant par les peintres, du XVIe au XXe siècle. Visite.


Maurice Denis : La Boxe, 1918. Huile sur carton, 83,3 cm x 69. Photo Olivier Goulet / Berthe Morisot : Eugène Manet et sa fille dans le jardin de Bougival. Huile sur toile, 73 cm x 92. Musée Marmottan, Paris / The Bridgeman Art Library


Après sa belle exposition sur "La toilette, naissance de l'intime"", le musée Marmottan continue avec une autre exposition générique, consacrée à l'enfant, thème qui nous concerne tous. Comment les artistes ont-ils représenté les enfants à travers les siècles ? Et bien, c'est beaucoup plus complexe et lourd en sous entendus politiques qu'il n'y paraît.

Fuyant la pluie, j'entre en courant dans le musée. Dans ce beau "palais", l'ambiance est toujours douce, comme si le brouhaha de la ville respectait l'édifice et évitait d'y rentrer. La visite presse de l'exposition est prévue à deux voies, deux commissaires d'exposition. A vrai dire, cela n'est pas une très bonne idée, car ils ne sont pas d'accord à 100% sur tout, et lorsque le premier prend la parole, le second a fortement envie de s'exprimer, et vice versa. Autour de moi, il y a beaucoup de gens qui ne prennent aucune note, des journalistes ? Admettons... Comme toujours ici, la scénographie est impeccable, avec un soupçon d'audace, mais pas trop... La moquette est donc bleue, les murs osent le bleu canard ou le rouge vif. On me donne un audio guide qui ne sert à rien puisque mes interlocuteurs sont à deux mètres. Allez hop c'est parti.

L'héritier

Aujourd'hui l'enfant est roi, au moindre rhume, la famille culpabilise déjà, mais cela n'a pas toujours été le cas. A la fin du XVIIIe siècle, un enfant sur quatre meurt avant un an. Et c'est pour cela que les familles essayent d'avoir plusieurs enfants, elles prévoient les pertes... A vrai dire, l'enfant n'est pas grand-chose. Sa représentation se résume à deux figures emblématiques : le petit Jésus et l'enfant roi, à part ça... Face à moi, un bel exemple d'enfant roi : un émail peint, attribué à Léonard Limosin, représentant le fils du roi de France Henri II. C'est donc le dauphin François et il a neuf ans. Outre le bleu magnifique et le turquoise dans la partie inférieure, je remarque que le gamin est habillé comme un adulte. Cette œuvre est donc un objet politique, destiné à affirmer et à afficher le statut très particulier de l'enfant. J'observe le regard, la finesse de la bouche, le tour de l'oreille : toute la douceur et la délicatesse de l'enfance est là, même si le port est bien royal.


Attribué à Léonard Limosin : portrait du futur François II. Vers 1553, émail peint sur cuivre. RMN-Grand Palais (musée du Louvre) / Gérard Blot.

Bonnet royal

Ce portrait de Louis XIV par un anonyme, me paraît moins abouti, un peu raide. L'enfant porte une robe. Au XVIe et XVIIe siècle, les garçons de la haute société portaient souvent des robes jusqu'à l'âge de six ou sept ans. Je me rapproche pour observe le petit Louis de plus près. Son attitude montre bien qu'il s'agit d'un futur roi, d'ailleurs il tient sa fleur comme un sceptre.


Anonyme : portrait du futur roi Louis XIV, enfant. XVIIe siècle, huile sur toile. RMN-Grand Plais (château de Versailles) / Gérard Blot

Le roi lumière

J'aperçois un magnifique tableau de Philippe de Champaigne, un peintre que j'adore, champion de la représentation des mains. Cette fois ci, le futur Louis XIV est adolescent. Il est plus grand que son frère et remet sa couronne et son sceptre à la Vierge. Toute la composition se résume à une diagonale conduisant à Marie, et cela est encore accentué par la courbe du rideau rose. Cette belle œuvre est elle aussi un objet politique, elle prouve que le futur souverain se situe bien entre la terre et le monde divin, il est même le seul intercesseur entre ces deux univers..

Philippe de Champaigne : Louis XIV offrant sa couronne et son sceptre à la Vierge. Vers 1650, huile sur toile, 118,8 cm x 100. Hamburger Kunsthalle / bpk-Photo Elke Walford

Toutou

Une petite fille attire mon attention. C’est Louise-Marie de Bourbon, mademoiselle de Tours. Elle a été peinte par Pierre Mignard, à la fin du XVIIe. Ses yeux semblent ailleurs et pour cause : c'est un portrait posthume. La bulle de savon qu'elle tient d'une main n'est là que pour exprimer la fragilité de la vie. La fillette est morte en 1681, elle n'avait pas encore sept ans. A cette époque, la variole faisait des ravages. Le perroquet à ses pieds est là pour souligner son haut rang. A l'époque, c'était cher et rare un volatile de cette espèce. Je remarque aussi la petite horloge sur la table, signe du temps qui passe... Le peintre a encadré la fillette de deux colonnes pour recentrer l'attention de l'observateur sur le sujet principal. La gamine avait pour surnom "Toutou", cela expliquerait la présence du chien. Là, je ne peux m'empêcher d'avoir quelques doutes...

Pierre Mignard : Louise-Marie de Bourbon, duchesse d'Orléans. Vers 1681-1682, huile sur toile, 132 cm x 96. Château de Versailles, Dist RMN-Grand-Palais / Christophe Fouin

Les aventures du fœtus

Je suis face à une gravure très étrange de Jacques-Fabien Gautier-Dagoty (1740-1785). Il représente une femme enceinte, avec deux grossesses de types différents. En haut, le fœtus se présente par le siège, ce qui n'est pas sans danger. Vers le bas de l'œuvre, le bébé arrive normalement. Quant à l'étrange forme, sous les pieds de la femme, elle représenterait la semence masculine. Cette oeuvre aurait un but précis : saluer les progrès de la médecine.

jacques-Fabien Gautier-Dagoty : IVe tableau représentant la femme enceinte. 1740-1785, gravure sur cuivre en couleurs. 187,5 cm x 50. Christian Baraja

Le plaisir et la science

La lutte contre la mortalité infantile a une conséquence considérable dans la société de l'époque : elle donne naissance ou développe le sentiment familiale. Pour les artistes, l'enfant n'est plus seulement un porte drapeau politique, il commence à exister par lui même, il devient même un véritable sujet. Le siècle des Lumières (XVIIIe) reconnait l'enfance. La preuve est ce tableau de Chardin. Un enfant s'amuse avec une toupie. Il ne la quitte pas des yeux. Il est seul, tranquille. Derrière, la plume dans l'encrier, le parchemin et les livres symboliseraient l'importance et la beauté de la connaissance. Et à y regarder de plus près, j'ai effectivement l'impression que l'enfant étudie les mouvements de son jouet....
Jean-BaptisteSiméon Chardin : L'enfant au toton, 1738. Huile sur toile, 67 cm x 76. Musée du louvre, Dist RMN-Grand Palais / Angèle Dequier.

Famille et contradictions

Au XVIIIe, la vraie famille est donc née et les bourgeois veulent à tout prix que cela se sachent. Ils se montrent donc pleins d'attention envers leur progéniture. Sur ce tableau dePajou, j'aperçois quatre générations et tout le monde est aux petits soins pour la fillette, qui se découvre dans le miroir. Mais le commissaire de l'exposition, Jacques Gelis, professeur à l'université de Paris VIII, souligne que "le XVIIIe siècle est un siècle plein de contradictions : on s'occupe, enfin, de l'enfant mais on peut aussi l'envoyer en nourrice tout en sachant qu'on le reverra pas"... Mais la famille Pajou, elle, a l'air d'y tenir à cette petite. Ah oui... Si vous cherchez le grand-père, il est dans le cadre, au fond.


Jacques-Augustin-Catherine Pajou : Portrait de la famille de l'artiste. Vers 1802, huile sur toile, 6" cm x 52. RMN-Grand Palais (musée du Louvre) / Michel Urtado

L'enfant soldat

Les peintres suivent l'actualité. L'enfant perd très vite son innocence. En 1830, l'enfant soldat est né. On le retrouve sur les barricades, au milieu des adultes. Les artistes représentent des garçonnets avec des armes. A la fin du XVIIIe siècle et au début du XIXe, le sentiment de la nécessité d'avoir des beaucoup d'enfants pour avoir une nation forte se développe. Toute cette ambiance, je la retrouve dans ce tableau, montrant une sorte deGavroche, debout, son fusil à la main et entouré de ses copains. Mais l'uniforme de serait pas très réglementaire, il s'agit donc d'une allégorie de la révolution de juillet 1830.


Philippe-Auguste Jeanron : Les petits patriotes. 1830, huile sur toile, 101cm x 81. RMN-Grand-Palais / Daniel Arnaudet

Douceur

Avec les impressionnistes, on entre encore plus dans l'intimité de l'enfant et de la famille. Souvent, l'enfant joue et c'est la notion de plaisir que veulent montrer les artistes. J'observe un tableau extraordinaire de Renoir. Une petite fille est vêtue d'une robe et d'une grosse ceinture. Elle est aussi pâle et fragile qu'une porcelaine japonaise, mais elle a déjà des allures de femme. Tout est mouvement dans la composition: elle tient un oiseau aux ailles mobiles, elle pousse un rideau, se tourne vers l'avant et même un de ses pieds est légèrement décollé de la mule, ce qui renforce encore le mouvement du corps. Chaque couleur est appliquée avec une extrême douceur, c’est une merveille.


Pierre Auguste Renoir : L'enfant à l'oiseau, 1882, huile sur toile, 126 cm x 78. Sterling and Francine Clark Art Institute, Williamstown, Massachusetts, USA / Photo Michael Agge

Quand l'enfant fait son cinéma

L'enfant encore plus libre, courant après un ballon, loin se da mère qui papote avec une copine. Ce tableau de Vallotton a quelque chose de cinématographique. L'angle choisi est d'une modernité incroyable. Là, pas doute : l'enfant vit sa vie. Ce tableau ressemble à l'image arrêtée d'un film.


Felix Valloton : Le ballon, 1899. Huile sur carton marouflé sur bois. 4_ cm x 61. RMN-Grand Palais (musée d'Orsay) / Hervé Lewandowski

Destin pourri

Mais la destinée des enfants n'est pas la même pour tous. Cette œuvre de Fernand Pelez,illustre la dureté d'une époque où beaucoup de gamins abandonnés, doivent se transformer en vendeur ou pire, en jeune prostitué surveillé. Sur ce tableau, le gamin n'en peut plus, la fatigue se lit sur son visage. J'observe le jeu des marrons qui s'opposent à la blancheur de l'enfant aux pieds sales. Il faut attendre la loi du 10 juillet 1889 pour que l'on s'intéresse "à la protection des mineurs et à la prévention des mauvais traitements".

Fernand Pelez : Un martyr. Le marchand de violettes, 1885. Huile sur toile, 87 cm x 100. Petit Palais / Roger Viollet

L'enfant roi

Au XXe siècle, c’est l'enfant créateur qui intéresse les peintres. En 1901-1902, le Petit Palais organise un concours de dessin sur "l'état des rêves de l'enfant et la qualité de sa vision". Les artistes n'hésitent pas à saluer l'enfant dessinateur et se servent des créations enfantines pour rompre totalement avec l'art du passé, afin de mettre en place de nouvelles perspectives artistiques. Les maladresses des dessins d'enfants seraient synonymes de pureté et de vérité. Les artistes en rêvent, Picasso passera toute sa vie et des heures innombrables de travail, à essayer de peindre comme un enfant.

J'admire ce tableau représentant un gamin tenant fièrement un pinceau et à coté, un peintre qui porte sa palette. C’est une œuvre pleine de vitalité. Ce tableau serait le symbole de la réussite de Picasso, devenu, enfin, un enfant. Les deux personnages sont en fait deux représentations, à des âges différents, de... Pablo Picasso.

Pablo Picasso : Le peintre et l'enfant. 21 octobre 1969. Huile sur toile, 130 cm x 195. RMN-Grand Palais(musée Picasso de Paris) / Jean-Gilles Berezzi. Succession Picasso 1016

Infantilisme et travail

Après 1950, Jean Dubuffet fonde la "Compagnie de l'art brut". Dubuffet adore l'art des fous et celui des enfants. Il revendique même un infantilisme délibéré. Mais cela lui demande beaucoup de travail. Si ce dessin, datant de 1975, évoque immédiatement un dessin d'enfant, sa composition est très étudiée, c'est un déséquilibre construit.

Jean Dubuffet : Lieu plurifocal. 7 juillet 1975. Acryle sur papier, 97 cm x 130. Fondation Dubuffet / ADAGP, Paris 2016

Encore une fois, le musée Marmottant-Monet réussit son coup, on ne compte plus les chef-d'œuvres dans cette exposition : Girodet, Millet, Morisot, Matisse etc. Désormais, l'enfant est un dieu pour beaucoup d'artistes contemporains, mais cette exposition prouve qu'il a commencé par être un moins que rien. Sacrée évolution, bravo les artistes... Cette traversée à travers les siècles, sous le signe de l'enfance, est un réel plaisir historique et artistique.

Musée Marmottan-Monet 2 rue Louis Boilly, 75016 Paris

Ouvert du mardi au dimanche de 10h à 18h

Entrée : 11 euros.






Cultura e conhecimento são ingredientes essenciais para a sociedade.

A cultura é o único antídoto que existe contra a ausência de amor.

Vamos compartilhar.

La Compagnie Aérienne Japonaise ANA Crée Un Musée Virtuel --- 日本のANA航空会社は、仮想博物館を作成します。 --- A Japonesa ANA Aviation Company criou um Museu Virtual

La compagnie aérienne ANA aime se démarquer avec des initiatives originales. Après avoir décoré certains de ses appareils en R2D2 de la saga Star Wars (un autre devrait bientôt ressembler à BB-8 la star du dernier volet), la All Nippon Airways vient d’inaugurer son musée virtuel baptisé IJC Museum (Is Japan Cool Museum), entièrement dédié à l’art contemporain japonais.





vídeo 1':32''

ANA, la compagnie aérienne la plus importante au Japon,
vient d’inaugurer un musée virtuel entièrement dédié
à l’art contemporain japonais, le IJC Museum,
dans le cadre de son projet « Is Japan Cool ».


vídeo 1':32''

Le musée, accessible sur un site Internet, propose de découvrir quelques-unes des meilleures œuvres de sept artistes japonais (Yayoi Kusama, Tenmyouya Hisashi, Nerhol, Tabaimo, Taku Obata, Kohei Nawa et Manabu Ikeda) à travers cinq salles d’exposition. L’internaute peut naviguer autour des œuvres, cliquer pour avoir plus d’informations sur l’artiste ou l’histoire de la création, zoomer sur les œuvres ou en admirer les détails via une reconstitution en 3D, le tout en haute définition. Une expérience immersive assez réussie, grâce un ensemble épuré très apaisant. Avec l’IJC, la compagnie aérienne a voulu créer un véritable « musée dans les nuages», en relation avec l’univers aérien. Ce musée a été pensé après qu’une étude de l’agence gouvernementale de tourisme du Japon ait révélé que les musées et les galeries d’arts faisaient partie des attentes des touristes lorsqu’ils se rendaient dans le pays. Il s’inscrit dans le projet « Is Japan Cool » de la compagnie, une interface permettant de connaître toutes les choses « cool » à faire dans le pays du soleil levant.

Si le musée virtuel est un succès, peut-être que la compagnie aérienne proposera de le visiter directement dans l’avion et pourquoi pas via un casque de réalité virtuelle pour profiter au maximum de l’univers à 360°.










Cultura e conhecimento são ingredientes essenciais para a sociedade.

A cultura é o único antídoto que existe contra a ausência de amor.

Vamos compartilhar.






--jp via tradutor do google

日本のANA航空会社は、仮想博物館を作成します。
ANA、日本最大の航空会社は、その「クールジャパン」の一環として、現代日本美術に捧げ仮想博物館、LBI博物館をオープンしました。
ANAの航空会社は、元の取り組みを立つのが好きです。スターウォーズのR2D2でそのデバイスの一部を飾るした後、全日本空輸がちょうどLBI博物館という名前の仮想博物館を開設しました(他はすぐBB-8スターの最後の部分のようになります。)(日本クール博物館です)、現代日本美術に捧げ。
博物館はウェブサイト上でアクセス可能で、5展示ホールを通じて7日本人アーティスト(草間彌生、Tenmyouya久、Nerhol、束芋、拓小幡、名和晃平と池田学)の最高の作品のいくつかを発見することを提案します。ユーザは、アーティストや創造の物語の詳細については、クリックして、作品をナビゲート作品にズームインまたはすべての高解像度で、3D再構成を経て細部を鑑賞することができます。非常になだめるような合理化されたセットを介しかなり成功した臨場感あふれる体験。 IJCで、航空会社は、航空宇宙と一緒に本当の "雲の博物館」を作りたかったのです。日本観光の政府機関の研究は博物館や美術館は、彼らが国に入った観光客の期待の中にあったことを明らかにした後にこの博物館は設計されています。これは、プロジェクトの一部である企業の「日本はクールです "、インターフェースは昇る太陽の土地で行うには、すべての"クール "なものを知っています。
仮想博物館が成功であれば、多分航空会社ではなく​​、宇宙360の大部分を作るために仮想現実のヘルメットを経由して航空機とその理由を直接訪問することを提供します。







--br

A Japonesa ANA Aviation Company criou um Museu Virtual
-
ANA, a maior companhia aérea do Japão, abriu um museu virtual dedicado à arte contemporânea japonesa, LBI Museu, como parte de sua "é o Japão Cool".
-
A companhia aérea ANA gosta de ficar com iniciativas originais. Depois de decorar alguns de seus dispositivos em R2D2 de Star Wars (outra em breve deverá se parecer com BB-8 a última parte da estrela), a All Nippon Airways acaba de abrir o seu museu virtual chamado LBI Museum (é o Japão fresco Museum ), dedicado à arte contemporânea japonesa.
-
O museu está acessível em um site, se propõe a descobrir algumas das melhores obras de sete artistas japoneses (Yayoi Kusama, Tenmyouya Hisashi, Nerhol, Tabaimo, Taku Obata, Kohei Nawa e Manabu Ikeda) através de cinco salas de exposição. O usuário pode navegar em torno das obras, clique para obter mais informações sobre o artista ou a história da criação, zoom e as obras ou admirar os detalhes através de uma reconstrução 3D, tudo em alta definição. A experiência de imersão com bastante sucesso através de um conjunto simplificado muito reconfortante. Com a IJC, a companhia aérea queria criar um "museu nas nuvens" real em conjunto com o universo Air. Este museu foi concebido após um estudo da agência governamental de Turismo do Japão revelou que os museus e galerias de arte estão entre as expectativas dos turistas quando eles entraram no país. É parte do projeto "O Japão é legal" da empresa, uma interface para conhecer todas as coisas "cool" para fazer na terra do sol nascente.
-
Se o museu virtual é um sucesso, talvez a companhia aérea irá oferecer para visitar diretamente para a aeronave e por que não através de um capacete de realidade virtual para fazer a maior parte do universo de 360.

AGENDAS MUNDI LXVIII – MUSEOS EN GABÓN. - · en ARTE, CULTURA, MUSEO,PATRIMONIO, VIAJES. ·



A diferencia de muchos de sus países vecinos, esta pequeña porción de territorio disfruta de total paz y tranquilidad. Su fabulosa fauna hace que sea un lugar cada vez más popular entre los amantes de los safaris lejos de las multitudes de otros lugares como el atestado parque Kruger y otros lugares de África oriental. Con una selva aparentemente interminable que hace del país un territorio casi totalmente protegido, Gabón es el lugar más recomendable del continente como destino, si se quiere ir con niños potencialmente aventureros y así poder bautizarlos en lo salvaje, ya que sus posibles competidores en cuanto a destinos tranquilos son casi inexistentes.


Nuevo proyecto para el Centro de las Artes de Gabón


A pesar de estar muy por delante de muchos de sus inestables vecinos desgarrados por la guerra, la industria del turismo en Gabón sigue siendo extremadamente compleja – ya sea que tengas que ponerte en manos de una agencia de viajes, o conducir por carreteras en muy mal estado, con opciones de transporte poco frecuentes y la casi falta total de infraestructura fiables. Fuera de las metrópolis cosmopolita de Libreville, única ciudad del país, Gabón es el país de las maravillas a descubrir detrás de la espesa selva, las playas de arena blanca, los ríos rápidos y paisajes de fantasía. Llévate un montón de dinero si puedes, y también tráete mucha paciencia, definitivamente no te puedes perder esta experiencia de viaje al edén si te va el rollo natural salvaje africano.






El Museo de las Artes y Tradiciones Populares de Gabón, se inauguró en el mes de noviembre de 2006, siendo un gran éxito. Este espacio permite sumergirse en el corazón de la cultura y la riqueza de Gabón y vivir una experiencia única en su género. Es un auténtico placer pasear por las salas a tu propio ritmo y descubrir los ritos, las tradiciones y el patrimonio único de Gabón. Mejora la experiencia de la visita a las exposiciones sobre el patrimonio cultural de Gabón el uso de las nuevas tecnologías. El museo se construyó con la voluntad de aproximarse al acceso como centro de patrimonio cultural mundial. El museo dispone de elementos interactivos en 3D, videos sobre etnografía nacional y más de 250 obras excepcionales en su exposición permanente: esculturas, máscaras, textiles, arte referido al culto a los antepasados, etcétera.


Museo Nacional de Gabón (sin website) | Libreville


El Museo Nacional de Gabón expone valiosos objetos relacionados con la historia del país y como son esculturas, pinturas, artesanía local además de organizar eventos culturales. En combinación con el Centro Cultural Francés, se ofrecen jornadas relacionadas con la fotografía, el arte, cine y exposiciones temporales, además de teatro, conciertos de música y otras actividades culturales.

gabon-expedition-oil-rigs-are-a-haven-for-marine-life-news-watch-1412446572k48ng



Fonte: @edisonmariotti #edisonmariotti

Espacio Visual Europa ( EVE )


Cultura e conhecimento são ingredientes essenciais para a sociedade.

A cultura é o único antídoto que existe contra a ausência de amor.

Vamos compartilhar.


Patchwork exposições Internacionais ou de acervo de museus como o Museu de Artes e Design, em Nova York, o QuiltStudy Center & Museum em Lincoln/Nebraska ou a QuiltNihon no Japão.

Técnica conhecida por seus desenhos delicados, o patchwork - em português "trabalhos com retalhos", ganhou contornos ousados. Por aqui e mundo a fora, artesãos contemporâneos saem em busca de informação, produzindo artesanato/arte, peças únicas, assinadas, com design moderno e reconhecidas no campo das artes visuais.



Muitos desses trabalhos fazem partes de exposições Internacionais ou de acervo de museus como o Museu de Artes e Design, em Nova York, o QuiltStudy Center & Museum em Lincoln/Nebraska ou a QuiltNihon no Japão.

Em sintonia com essa tendência, a 16ª edição da Patchwork Design, feira que apresenta produtos do segmento têxtil, promove a "Contemporâneo - Exposição Internacional de Arte Têxtil" com 78 trabalhos de 44 artistas brasileiros e americanos.

"A técnica está tão sofisticada que de longe os trabalhos parecem pintura, quase todas abstratas, mas quando se chega perto pode se ver as costuras e isso surpreendente o espectador", afirma Zeca Medeiros, curador da exposição.
No Brasil, o patchwork que sempre foi visto como a "colcha da vovó", esse conceito também mudou. A prova disso é a exposição que há seis anos acontece no Rio de Janeiro e em São Paulo, em 2016 se apresentará também em espaços culturais de outras cidades como o Museu Gerdau em Belo Horizonte e no Centro Cultural do Gasômetro em Porto Alegre.

No Rio de Janeiro a exposição acontecerá de 31 de março a 2 de abril no clube Monte Líbano e estão sendo esperados cerca de 9 mil visitantes, 20% a mais que em 2015.

A história de como o patchwork saiu das camas para as paredes de galerias de arte e museus

Enquanto nos séculos XVI, XVII e XVIII mulheres se esforçavam para fazer colchas bonitas e aconchegantes, na era Vitoriana (século XIX) a criação do patchwork com a técnica "Crazy" tornou-se um hobby elegante que levou a ideia de se fazer trabalhos apenas para exposição.

Nos anos 70, jovens artistas "descobriram" o patchwork, dominaram a técnica e rapidamente começaram a experimentá-lo em estilos contemporâneos.

Galerias de arte se recusavam a expor quilts (patchwork) artísticos por que o patchwork não era visto como dignos de consideração artística e mostras de patchwork se recusavam a aceitar trabalhos artísticos por que não se limitavam a estilos e técnicas tradicionais.

A primeira exposição de patchwork artístico foi realizada no final dos anos 70 nos EUA. O patchwork contemporâneo atinge o seu auge no século XXI. Atualmente, museus e galerias de arte atraem grandes multidões para exposições de arte têxtil em vários países. E os arquitetos e decoradores já usam objetos de patchwork para decorar os ambientes seja em almofadas, poltronas, capas para sofás, quadros e até esculturas.

Serviço

16ª Patchwork Design e Contemporâneo
Exposição Internacional de Arte Têxtil
Curador: Zeca Medeiros
De 31 de março a 2 de abril
Clube Monte Líbano - R. Borges de Medeiros, 701 - Lagoa






Cultura e conhecimento são ingredientes essenciais para a sociedade.

A cultura é o único antídoto que existe contra a ausência de amor.

Vamos compartilhar.



Dresses - Vietnamese traditional costumes Vietnam - Hai Phong teen beauty and modern elegance. --- Vestidos - trajes tradicionais vietnamitas Vietnam - Hai Phong adolescente beleza e elegância moderna. --- Áo dài – trang phục truyền thống Việt Nam

Dresses - Vietnamese traditional costumes Vietnam tunic bearing traditional beauty, contains the soul of the nation, has just charming charming, embellishing for women Vietnam and many foreigners are preferred. 


Dresses were going into Vietnam in the human heart. Dresses are a symbol of national culture of Vietnam.

Thuy Nguyen Hai Phong


Hai Phong adolescente beleza e elegância moderna,

com uma moderna de alta confiança branco e estilo dinâmico.
Ir para qualquer lugar que você também se enquadre
em belas meninas, glamour e elegância.
Haiphong é a mais bela filha Thuy Nguyen
com a pele clara.







Áo dài cưới trắng tinh khôi - 
Họa tiết rồng, phượng vốn gồm rất nhiều chi 
tiết nên cần giữ dáng áo đơn giản, truyền thống.



Branco vestidos de casamento cristalinas -
Dragão motivos, que inclui uma série de Phoenix detalhada
informações devem ser mantidas design simples camisa, tradição.





fashion of the ancient kings of Vietnam
Traditional dress of men and women

"Nice to know how my hometown for the color shirt,

Where though Paris, London or far away places,

Flight glimpsed on the street tunic

will see that spirit in my dear homeland ".



Dresses, traditional shirts with bold graceful human nation Vietnam. Whether in anywhere, traditional long shirt is always the pride of the people of Vietnam.

Dresses Vietnam is very old. In the 18th century, women still wear skirts Vietnam. But in 1744 under the Nguyen Dynasty, King Wu, an official ruled the north central Vietnam had requested the change outfits for men and women style buttoned his shirt or tie seconds ahead sawn shoes covered with long pants. The following year in the French colonial period, from the four-tie shirt seconds was converted into two wicked gown and was wearing a long baggy pants.





Photos tunic, turban was tied to the lives of people from rural to urban. By convention, every village has the vital water, sex families are running out tunic turban. The flower girls long coat, wearing silk scarf; Noise boy, black tunic, black bandanas play (a place called turban), seniors and elders, the red scarf shirt printed with the word "Life", even small children, the long coat of green, red, gold looks very funny and beautiful ... in general, irrespective tunic mean to, young and old, everyone can wear, especially in the more important occasions, especially during Tet to spring . Ministry tunic turban, wearing the slender girl, coy; son wanted to wear the background, dignified. Therefore, in the big things like death transports, funerals, weddings, village festival, Tet ... people are used to it.

Perhaps because of this popularity should tunic has become traditional costumes of Vietnam. This outfit more interesting when it's costumes for both men and women. Unfortunately for women's dresses are usually tight, with high sawn evil; Men's still always widely.




Whether under the influence of many cultures from the East to the West, the dress still features its own so as not to be confused with other designs. Tunic increasingly improved in many strange and beautiful styles with many different colors but still retain features of the tunic two evils.

Over time and years, traditional costumes tunic persist and promote its strengths in cultural life and are regarded as "national costume" of Vietnam.

Not just in the pageant, beauty contests Vietnam indispensable tunic, robe Vietnam were present at major events, international beauty contest and it was received with appreciation and like. Dresses have been selected as the outfits worn for leaders to attend the 2006 APEC Summit in Hanoi. In 2007, Miss Earth come from the countries that have been intrigued by the unique national costume and Miss had a chance brightly blooming with long dresses and conical in Ho Chi Minh City.



During the 2009 Miss Lady (Mrs. World Peagant 2009) in Vietnam only difference compared to the competition was held for years at the exam was performed ao dai Vietnam, in the preamble the finale all the candidates appearing in costumes of the host country tunic. According to David Z.Marmel, Chairman Organizing Mrs. World Peagant, Vietnam Ao Dai has long received the admiration of many foreign visitors by the beauty flowing, gentle and beautiful physique honor of the woman. Miss not only of the countries with which even he himself was so eagerly awaited performances of the contestants tunic.

Recently in "Vietnam Day in Spain" in mid 12/2009, 30 designs of designer David Minh Duc was blooming in Europe. Vietnam's dresses were shown at the fashion capital of Milan (Italy) and Madrid (Spain). Collection has provided international friends overview of the process of formation and development of Vietnamese ethnic costumes from ancient tunic until now, from village girl image to girls to school, or the special gala dinner and images gown to wear innovations in wedding ceremonies. 30 robes was chosen this time to introduce the project in preparation for the 1000 sample ceremony shirt Celebrating 1,000 years of Thang Long - Hanoi.

Images of graceful slender student in uniform robes are cycling or step on the way to school, glamorous look. And this is also what impressed excellent for travelers to Vietnam. Foreigners come to Vietnam not only enjoy, but also enjoys watching the long robes. At the festival, many tourists and foreign artists and performers also attended chosen wear long and very interesting. Dresses are souvenir that many foreign tourists, especially the girls, were selected while in Vietnam. In the major tourist centers, especially the ancient town of Hoi An (Quang Nam) is known for specializing in long dress brand accommodate tourist visitors. Customers can just learn through the website, send an email to a dressmaker any will get a long dress like that.

Today in Vietnam, traditional long shirt not only appear in the special occasion like the traditional New Year, festivals, conferences, receptions abroad, performing arts, birthday, wedding , to the temple ... but during the day is often, especially in the diplomatic missions, education, aviation, postal, tourism, services ...------------------------






Cultura e conhecimento são ingredientes essenciais para a sociedade.

A cultura é o único antídoto que existe contra a ausência de amor.

Vamos compartilhar.








--br via tradutor do google
Vietnam trouxe beleza tradicional, contém alma étnica, apenas recentemente cativante charme, embelezando para as mulheres Vietnã e muitos estrangeiros são os preferidos. Vestidos estavam indo para o Vietnã no coração humano. Vestidos são um símbolo da cultura nacional do Vietname.
"Nice para saber como minha cidade natal para a camisa da cor,
Onde embora Paris, Londres ou lugares distantes,
Voo vislumbra no túnica rua
vai ver que o espírito na minha querida pátria ".

Vestidos, camisas tradicionais com negrito graciosa nação humana Vietnam. Seja em qualquer lugar, camisa longa tradicional é sempre o orgulho do povo do Vietnã.

Vestidos Vietnam é muito antiga. No século 18, as mulheres ainda usam saias Vietnã. Mas em 1744 sob a dinastia Nguyen, o Rei Wu, um funcionário governou o centro-norte do Vietnã havia solicitado as roupas mudança para homens e mulheres estilo abotoou a camisa ou amarrar segundos à frente serrada sapatos coberto com calças compridas. No ano seguinte, no período colonial francês, da camisa segundos de quatro laço foi convertido em dois vestido mau e estava vestindo um longo calças largas.

Fotos túnica, turbante foi amarrado a vida das pessoas das zonas rurais para urbanas. Por convenção, cada aldeia tem a água vital, famílias sexo estão a esgotar-se túnica turbante. A flor meninas casaco comprido, usando lenço de seda; menino ruído, túnica preta, bandanas pretas jogar (um lugar chamado turbante), os idosos e os mais velhos, a camisa lenço vermelho impresso com a palavra "Vida", até mesmo crianças pequenas, o longo casaco de verde, vermelho, ouro parece muito engraçado e bonito ... na túnica geral, independentemente significa, jovens e velhos, todos podem usar, especialmente nas ocasiões mais importantes, especialmente durante a primavera Tet . Ministério túnica turbante, vestindo a menina delgada, tímido; filho queria usar o fundo, digna. Portanto, nas grandes coisas como transportes de morte, funerais, casamentos, festa da aldeia, Tet ... as pessoas estão acostumadas com isso.

Talvez por isso a popularidade deve túnica tornou-se trajes tradicionais do Vietnã. Este equipamento mais interessante quando é trajes para homens e mulheres. Infelizmente para os vestidos das mulheres são geralmente apertado, com alta mal serrada; Os homens ainda de sempre amplamente.

Se sob a influência de muitas culturas do Oriente para o Ocidente, o vestido ainda apresenta a sua própria, para não ser confundido com outros projetos. Túnica cada vez mais melhorou em muitos estilos estranhas e belas com muitas cores diferentes, mas ainda mantêm as características da túnica dois males.

Com o tempo e os anos, trajes tradicionais túnica persistir e promover seus pontos fortes na vida cultural e são considerados como "traje nacional" do Vietname.

Não apenas no concurso, concursos de beleza Vietnam túnica indispensável, robe Vietnam estavam presentes em grandes eventos, concurso de beleza internacional e foi recebida com apreço e preferido. Vestidos foram selecionados como as roupas usadas para os líderes para participar da APEC Summit 2006, em Hanói. Em 2007, Miss Terra vêm dos países que foram intrigados com o traje nacional único e Miss tiveram a chance brilhantemente florescendo com vestidos longos e cônica em Ho Chi Minh City.

Durante a senhorita senhora 2009 (Sra Mundial Peagant 2009) no Vietnã única diferença em comparação com a competição foi realizada durante anos no exame foi realizado ao dai Vietnam, no preâmbulo o final todos os candidatos que aparecem em trajes da túnica país de acolhimento. De acordo com David Z.Marmel, Presidente Organizador Sra Mundial Peagant, Vietnam Ao Dai há muito tempo recebeu a admiração de muitos visitantes estrangeiros pela beleza que flui, gentil e bela honra corpo da mulher. Senhorita não só dos países com os quais até ele mesmo era aguardada com tanta ansiedade performances da túnica competidores.

Recentemente, em "Dia Vietnam em Espanha" em meados 12/2009, 30 projetos de designer David Minh Duc estava florescendo na Europa. vestidos do Vietnã foram mostrados na capital da moda de Milão (Itália) e Madrid (Espanha). Coleção forneceu amigos internacionais visão geral do processo de formação e desenvolvimento de trajes étnicos vietnamitas da túnica antiga até agora, imagem Menina aldeia para meninas de para a escola, ou o jantar de gala especial e imagens vestido para usar inovações em cerimônias de casamento. 30 robes foi escolhido desta vez para apresentar o projeto em preparação para a camisa 1000 cerimônia de amostra Comemorando 1.000 anos de Thang Long - Hanói.

Imagens de estudante esbelta graciosa com vestes uniformes são ciclismo ou passo no caminho para a escola, fascinante olhar. E este é também o que ficará impressionado excelente para quem viaja para o Vietnã. Estrangeiros vêm para o Vietnã não só desfrutar, mas também gosta de assistir as vestes compridas. No festival, muitos turistas e artistas estrangeiros e artistas também participaram escolhidos usar longo e muito interessante. Vestidos são lembrança que muitos turistas estrangeiros, especialmente as meninas, foram selecionados, enquanto no Vietnã. Nos grandes centros turísticos, especialmente a antiga cidade de Hoi An (Quang Nam) é conhecido por especializada na marca vestido longo acomodar os turistas. Os clientes podem apenas aprender através do site, envie um e-mail para uma costureira qualquer receberá um vestido longo assim.


Hoje no Vietnã, camisa longa da tradicional não só aparecem na ocasião especial como o tradicional Ano Novo, festivais, conferências, recepções no exterior, Artes, aniversário, casamento , para o templo ... mas durante o dia é muitas vezes, especialmente nas missões diplomáticas, educação, aviação, postal, turismo, serviços ...





--vi 

Áo dài – trang phục truyền thống Việt Nam

Chiếc áo dài Việt Nam mang nét đẹp truyền thống, chứa đựng tâm hồn dân tộc, vừa duyên dáng vừa quyến rũ, làm tôn vẻ đẹp cho người phụ nữ Việt Nam và được nhiều người nước ngoài ưa thích. Áo dài đã đi sâu vào trong lòng con người Việt Nam. Áo dài là một biểu tượng văn hóa dân tộc của người Việt Nam.



“Đẹp biết bao quê hương cho ta chiếc áo nhiệm màu, 
dù ở đâu Paris, Luân Đôn hay những miền xa, 
thoáng thấy áo dài bay trên đường phố 
sẽ thấy tâm hồn quê hương ở đó em ơi”.



Áo dài, chiếc áo cổ truyền thướt tha mang đậm nét dân tộc của con người Việt Nam. Dù ở bất cứ nơi đâu, chiếc áo dài truyền thống luôn là niềm tự hào của người Việt Nam.



Áo dài Việt Nam có từ rất lâu. Vào thế kỷ 18, phụ nữ Việt Nam vẫn mặc váy. Nhưng vào năm 1744 dưới triều đại nhà Nguyễn, Vũ Vương, một viên quan cai trị phía Bắc miền Trung Việt Nam đã có ý yêu cầu thay đổi trang phục cho đàn ông lẫn đàn bà theo kiểu áo buộc giây hoặc cài nút xẻ phía trước với quần dài phủ giầy. Những năm sau đó vào thời Pháp thuộc, từ chiếc áo tứ thân buộc giây đã được cải biến thành chiếc áo dài hai tà và được mặc với quần ống rộng dài.



Hình ảnh chiếc áo dài, khăn đóng đã gắn liền với cuộc sống của người dân từ nông thôn cho đến thành thị. Theo lệ thường, mỗi khi làng nước có việc hệ trọng, gái trai ra đình đều vận khăn đóng áo dài. Gái thì áo dài hoa, đầu đội khăn gấm; trai thì áo dài nhiễu đen, đầu quấn khăn đóng đen (có nơi gọi là khăn xếp), bậc cao niên trưởng thượng thì áo và khăn đỏ có in hình chữ “Thọ”, còn lũ trẻ nhỏ thì áo dài xanh, đỏ, vàng trông rất ngộ nghĩnh và đẹp mắt… Nói chung, áo dài không phân biệt hèn sang, già trẻ, ai ai cũng đều có thể mặc được, đặc biệt là trong các dịp lễ tiết quan trọng, nhất là dịp Tết đến xuân về. Bộ áo dài khăn đóng, gái mặc thì thướt tha, thùy mị; trai mặc thì nền nã, trang nghiêm. Chính vì vậy mà trong các việc lớn như giỗ chạp, ma chay, cưới xin, hội làng, ngày Tết… người ta đều dùng đến nó.



Có lẽ vì sự phổ biến này nên áo dài đã trở thành trang phục truyền thống của người Việt Nam. Bộ trang phục này càng thú vị hơn khi đó là trang phục cho cả nam và nữ. Áo dài may cho nữ thường bó sát người, có tà xẻ cao; còn cho nam giới bao giờ cũng rộng rãi.



Cho dù bị ảnh hưởng của nhiều nền văn hóa từ phương Đông đến phương Tây, áo dài vẫn mang nét riêng của mình để không thể bị lẫn lộn với kiểu dáng khác. Chiếc áo dài ngày càng được cải tiến theo nhiều kiểu lạ và đẹp với nhiều màu sắc khác nhau nhưng vẫn giữ được nét đặc trưng của chiếc áo dài hai tà.



Trải qua thời gian và năm tháng, bộ trang phục truyền thống áo dài vẫn tồn tại và phát huy được thế mạnh của mình trong đời sống văn hóa và được coi như là “quốc phục” của Việt Nam.



Không chỉ trong các cuộc thi hoa hậu, thi người đẹp Việt Nam không thể thiếu áo dài, chiếc áo dài Việt Nam đã có mặt ở các sự kiện lớn, cuộc thi sắc đẹp quốc tế và nó được đón nhận với sự trân trọng và ưa thích. Áo dài đã được chọn làm bộ trang phục cho các nguyên thủ mặc khi đến dự Hội nghị Thượng đỉnh APEC 2006 tại Hà Nội. Năm 2007, Hoa hậu Trái đất đến từ các nước đã bị hấp dẫn bởi trang phục dân tộc đặc sắc này và các Hoa hậu đã có dịp rạng rỡ khoe sắc với tà áo dài và nón lá tại TP.Hồ Chí Minh.



Trong cuộc thi Hoa hậu Quý bà 2009 (Mrs. World Peagant 2009) tại Việt Nam khác biệt duy nhất so với những cuộc thi đã diễn ra từ nhiều năm nay chính là ở phần thi trình diễn áo dài Việt Nam, trong phần mở đầu của đêm chung kết tất cả các thí sinh xuất hiện trong trang phục áo dài của nước chủ nhà. Theo ông David Z.Marmel, Chủ tịch Tổ chức Mrs. World Peagant, tà áo dài Việt Nam từ lâu đã nhận được sự mến mộ của nhiều du khách nước ngoài bởi vẻ đẹp tha thướt, dịu dàng và tôn vinh vóc dáng đẹp của người phụ nữ. Không chỉ Hoa hậu của các nước mà ngay cả bản thân ông cũng đã rất háo hức chờ đợi màn trình diễn áo dài của các thí sinh.



Vừa qua trong "Ngày Việt Nam tại Tây Ban Nha" vào trung tuần tháng 12/2009, 30 mẫu thiết kế của nhà thiết kế David Minh Đức đã được khoe sắc tại châu Âu. Áo dài Việt Nam đã được biểu diễn tại kinh đô thời trang Milan(Italy) và Madrid (Tây Ban Nha). Bộ sưu tập đã cung cấp cho bạn bè quốc tế cái nhìn bao quát về quá trình hình thành, phát triển của trang phục dân tộc Việt, từ áo dài cổ xưa cho đến hiện nay, từ hình ảnh cô thôn nữ đến các nữ sinh đến trường, hay những buổi dạ tiệc và đặc biệt, hình ảnh chiếc áo dài cách tân để mặc trong các nghi lễ cưới hỏi. 30 bộ áo dài được chọn giới thiệu lần này nằm trong dự án 1.000 mẫu áo chuẩn bị cho đại lễ Kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội.






Hình ảnh những sinh viên duyên dáng thướt tha trong bộ áo dài đồng phục đang đạp xe hoặc bước bộ trên đường đến trường, trông thật quyến rũ. Và đây cũng là điều gây ấn tượng đặc sắc cho du khách đến Việt Nam. Người nước ngoài đến Việt Nam không chỉ thích ngắm mà còn rất thích mặc áo dài. Ở các lễ hội, nhiều du khách và các nghệ sĩ nước ngoài khi đến dự và biểu diễn cũng đã chọn mặc áo dài và thấy rất thích thú. Áo dài là món quà kỉ niệm mà nhiều du khách nước ngoài, đặc biệt là các thiếu nữ, đã chọn khi ở Việt Nam. Tại các trung tâm du lịch lớn, đặc biệt là phố cổ Hội An (Quảng Nam) nổi tiếng với những hiệu chuyên may áo dài phục vụ nhu cầu khách tham quan du lịch. Khách hàng còn có thể chỉ cần tìm hiểu qua website, gửi thư điện tử cho một hiệu may bất kỳ sẽ có được một bộ áo dài ưng ý.




Ngày nay ở Việt Nam, chiếc áo dài truyền thống không chỉ xuất hiện trong những dịp trọng đại như Tết cổ truyền dân tộc, các lễ hội, các hội nghị, tiếp khách nước ngoài, trình diễn nghệ thuật, sinh nhật, đám cưới, lên chùa… mà cả trong ngày thường, nhất là ở các cơ quan ngoại giao, giáo dục, hàng không, bưu điện, du lịch, dịch vụ…