segunda-feira, 23 de maio de 2016

Museum of silk weaving Vietnam. --- Museu de tecelagem de seda Vietnã. --- bảo tàng nghề dệt lua tơ tằm

Silk Village - "living museum" of the mulberry, silkworms, tools and ways of Champa Textiles - University Vietnam, immersed in ancient features of the ancient town of Hoi An (Quang Nam).


Sericulture demonstration site, reeling, silk

The center of the old town is less than 1km, Hoi An Silk Village is where demonstration Sericulture, silk, silk with the desire to honor the Vietnamese elite profession. Twice to the silk village but also had one in my emotions completely original.

Village road winding between ancient buildings characterize beam architecture Quang. Rattle away the prospect air spinning loom woven sound, light sweet singing of the village women ... Looming radiant faces of the girls are plying the loom. Guests stroll just attracted by the looks of the house idyllic ancient beam, just enthralled watching the lithe arms stretch strands of silk artisans soul staring into each product.

Hoang Oanh, who turns twenty girls from the village across the river Cam Hoai Nam, parents begin training for small, has accepted the invitation to the silk village to continue the tradition and also the elite want to put the silk craft friends introduced to the four winds. Oanh laughed gently: "This job requires meticulous. This has made me suffer persistent properties. Those who work as you would hope to contribute to reproduce vibrant profession which is considered the most prosperous of the last century this capital city. "


Museum of Vietnamese craft quintessence

Beginning of the village, visitors can feel the space restored village with multi-dimensional cultural nostalgia; By the end of the village is the strawberry garden lush with berries stock 40 is derived from the same kinds Cham ancient looms of the girls Cham, Vietnam is on display ancient and silkworm cocoons brilliant kind ever created reputation Quang Nam's silk.

A "museum profession elite Vietnam" literally as what hand "architect" Le Thai Vu, general director of An Silk Village Association has been hard to build. Here the ancient loom weaving still swallowing the silk meters peeled nà fine silk. Guests can manually picking strawberries backyard for feeding silkworms, wearing traditional silk stroll around the village, listening to the singing of the village women, enjoy rustic delights of Quang, be advised how to choose good silk, can buy products that are not afraid of being mistaken for Chinese silk blend filled the streets. It also has a showroom of 100 costumes of traditional Vietnamese silk ao dai. "Quality museum show after the field trip of project workers find preserved precious genetic resources of mulberry, silkworms, mulberry root collar looking left on the forest has never been hybridized with seeds modern bride, "he said Vu.

As known, right from inception, Le Thai Vu has worked as the cultural archaeologist. The thick stack of books on a traditional village interference between two cultures Cham - Vietnam. The consultation of leading architects, researchers folklore gave him the idea of ​​the depth of a central village, the cradle of agriculture and sericulture.


There will be cultural project model silk "Silk Village"?

Vu said: "With the criteria given to the voyeuristic guests a hyphen between past - present and future of a famous villages hundreds of years ago in one of the ancient town of Vietnam, we who gathered full collections converge here to offer reflections on the silk road on the sea takes place continuously throughout the centuries that Hoi An was the central hub of international trade, where gateway to innumerable Quang silk culture connected together to wear the external world. "

"Xu Quang no shortage of such villages exist Ma Chau weaving village in Duy Xuyen (soil of the Bay Hien weaving village in Saigon) ... but mostly blurred cultural spirit of a traditional village. Quang Nam Silk has a positive contribution to the prosperity of the trading port of Hoi An 300 years ago, created the Silk Road on the Sea of ​​Vietnam. I am determined to do my burning. Hoi An is a place worthy and "favorable terrain natural time" to put a silk cultural projects with the "silk village" - Vu emphasized.

--in via tradutor do google





Fonte: @edisonmariotti #edisonmariotti

colaboração: Toan Hoang

Hoang thi Kim Toan


Cultura e conhecimento são ingredientes essenciais para a sociedade.

A cultura é o único antídoto que existe contra a ausência de amor

Vamos compartilhar.





--br via tradutor do google
Museu de tecelagem de seda
Silk Village - "museu vivo" das amoreiras, bichos, ferramentas e formas de Champa Têxteis - Universidade Vietnam, imerso em recursos antigos da antiga cidade de Hoi An (Quang Nam).
local de demonstração sericicultura, cambaleando, seda

O centro da cidade velha é menos de 1 km, Hoi An Silk Village é onde Sericultura demonstração, seda, com o desejo de honrar a profissão elite vietnamita. Duas vezes para a aldeia de seda, mas também tinha um em minhas emoções completamente originais.

estrada da vila de enrolamento entre edifícios antigos caracterizar arquitetura feixe Quang. Chocalho fora a fiação aérea tear tecido som perspectiva, luz doce canto das mulheres da aldeia ... Looming rostos radiantes de as meninas estão jogando o tear. Os hóspedes passeiam apenas atraídos pela aparência da casa feixe antiga idílico, apenas encantado assistindo os braços ágeis fios elásticos de artesãos de seda alma que olha fixamente em cada produto.

Hoang Oanh, que completa vinte meninas da vila através do rio Cam Hoai Nam, os pais começam a treinar para os pequenos, aceitou o convite para a aldeia de seda para continuar a tradição e também a elite quer colocar a embarcação de seda amigos introduzidas aos quatro ventos. Oanh riu suavemente: "Este trabalho requer meticuloso. Isso fez-me sofrer propriedades persistentes. Aqueles que trabalham como você esperança de contribuir para reproduzir profissão vibrante, que é considerada a mais próspera do século passado desta cidade capital. "

Museu de quintessência artesanato Vietnamita

A partir da aldeia, os visitantes podem sentir a aldeia restaurada espaço de nostalgia cultural multi-dimensional; Até o final da aldeia é o exuberante jardim de morango com bagas estoque 40 é derivado dos mesmos tipos Cham teares antigos do meninas Cham, Vietnã está em exibição antigas e bicho da seda casulos brilhante tipo já criado reputação de seda de Quang Nam.

A "profissão museu elite Vietnam" literalmente como o lado "arquiteto" Le Thai Vu, diretor geral de um Silk Vila Associação tem sido duro para construir. Aqui, a antiga tecelagem tear ainda engolindo os metros de seda descascadas nà seda fina. Os hóspedes podem escolher manualmente morangos quintal para alimentar bichos da seda, vestindo passeio de seda tradicional em torno da aldeia, ouvindo o canto das mulheres da aldeia, desfrutar de iguarias rústicas de Quang, ser informado de como escolher uma boa seda, pode comprar produtos que não têm medo de ser confundido com mistura de seda chinesa encheram as ruas. Ele também tem um showroom de 100 trajes de seda tradicional vietnamita ao dai. "Show museu Qualidade após a viagem de campo de trabalhadores do projeto encontram preservados preciosos recursos genéticos de amora, bichos, amora colo olhando para a esquerda sobre a floresta nunca foi hibridizada com sementes noiva moderna ", disse Vu.

Como se sabe, desde o início, Le Thai Vu tem trabalhado como o arqueólogo cultural. A pilha grossa de livros sobre uma interferência aldeia tradicional entre duas culturas Cham - Vietnã. A consulta dos principais arquitetos, pesquisadores folclore deu-lhe a idéia da profundidade de uma aldeia central, o berço da agricultura e da sericicultura.

Haverá cultural projeto de modelo de seda "Silk Village"?

Vu disse: "Com os critérios fornecidos para os convidados voyeurísticos um hífen entre o passado - presente e futuro de um aldeias famosos centenas de anos atrás, em uma das cidade antiga de Vietnã, nós, que se reuniram coleções completas convergem aqui para oferecer reflexões sobre a rota da seda no mar ocorre continuamente ao longo dos séculos que Hoi An foi o ponto central do comércio internacional, onde porta de entrada para a cultura inumeráveis ​​seda Quang ligados entre si para vestir o mundo externo ".

"Xu Quang há falta de tais aldeias existem Ma Chau tecelagem aldeia no Duy Xuyen (solo da Baía Hien tecelagem aldeia no Saigon) ... mas principalmente turva espírito cultural de uma aldeia tradicional. Quang Nam Silk tem uma contribuição positiva para a prosperidade do porto comercial de Hoi An 300 anos atras, a Rota da Seda, no Mar do Vietname. Estou determinado a fazer o meu queima. Hoi An é um lugar digno e "terreno favorável tempo natural" para colocar uma seda projetos culturais com a "aldeia seda" - Vu enfatizou.




--vn

bảo tàng nghề dệt lua tơ tằm
-
Làng lụa - “bảo tàng sống” về các giống dâu, tằm, công cụ cùng cách thức dệt thủ công của Chămpa - Đại Việt, hòa mình vào nét cổ kính của phố cổ Hội An (Quảng Nam).

-
Nơi trình diễn nghề nuôi tằm, ươm tơ, dệt lụa

Cách trung tâm phố cổ chưa đầy 1km, Làng lụa Hội An là nơi trình diễn nghề nuôi tằm, ươm tơ, dệt lụa với ước muốn tôn vinh tinh hoa nghề Việt. Hai lần đến với làng lụa nhưng lần nào trong tôi cũng vẹn nguyên cảm xúc.

Đường làng quanh co giữa những ngôi nhà rường cổ đặc trưng cho kiến trúc xứ Quảng. Tiếng lách cách vọng xa bên khung cửi đang quay hòa tiếng thoi, tiếng hát ngọt nhẹ của thôn nữ… Thấp thoáng những nét mặt rạng ngời của các cô gái đang miệt mài bên khung cửi. Du khách tản bộ vừa bị thu hút bởi vẻ bình dị của những ngôi nhà rường cổ, vừa say mê ngắm nhìn đôi tay uyển chuyển căng từng sợi lụa của các nghệ nhân đang chăm chú thổi hồn vào từng sản phẩm.

Hoàng Oanh, cô gái vừa tròn đôi mươi đến từ làng Cẩm Nam bên kia sông Hoài, được cha mẹ truyền nghề cho từ nhỏ, đã nhận lời đến với làng lụa để tiếp nối truyền thống và cũng chính là muốn đưa tinh hoa nghề lụa giới thiệu với bạn bè bốn phương. Oanh cười hiền: “Nghề này đòi hỏi phải tỉ mỉ. Điều này đã tạo cho em tính chịu đựng bền bỉ. Những người làm nghề như em mong góp phần tái hiện sống động nghề vốn được xem là thịnh vượng nhất của thế kỷ trước nơi đô hội này”.

Bảo tàng tinh hoa nghề Việt

Ngay đầu làng, du khách có thể cảm nhận một không gian làng nghề được phục hồi với hoài niệm văn hóa đa chiều; Đến cuối làng là vườn dâu xanh tốt với 40 loại dâu cổ có nguồn gốc từ người Chăm cùng các loại khung dệt cổ của các cô gái Chăm, Việt từ xa xưa được trưng bày và rực rỡ các loại tằm kén từng tạo ra danh tiếng của lụa Quảng Nam.

Một “bảo tàng tinh hoa nghề Việt” đúng nghĩa như những gì bàn tay “kiến trúc sư” Lê Thái Vũ, Tổng giám đốc Làng lụa Hội An đã và đang miệt mài gây dựng. Nơi đây các khung cửi cổ xưa vẫn đang dệt ra những mét lụa nuột nà từ sợi tơ nõn hảo hạng. Du khách có thể tự tay hái dâu sau vườn cho tằm ăn, mặc bộ đồ lụa truyền thống dạo quanh làng, nghe tiếng hát của các thôn nữ, thưởng thức món ngon dân dã của xứ Quảng, được tư vấn cách chọn lụa tốt, có thể mua sản phẩm không sợ bị nhầm lẫn với lụa Trung Quốc trà trộn đầy ngoài phố. Nơi đây còn có phòng trưng bày 100 bộ trang phục áo dài lụa Việt cổ truyền. “Chất bảo tàng thể hiện sau những chuyến đi điền dã của người làm dự án tìm lưu giữ các nguồn gien quý về dâu tằm, giống tằm, tìm kiếm những gốc dâu cổ sót lại trên rừng chưa hề bị lai tạp với các loại giống dâu hiện đại”, anh Vũ nói.

-
Được biết, ngay từ lúc khởi động dự án, anh Lê Thái Vũ đã làm công việc của những nhà khảo cổ văn hóa. Những chồng sách dày về một làng nghề truyền thống giao thoa giữa hai nền văn hóa Chămpa - Việt. Việc tham khảo ý kiến của các kiến trúc sư hàng đầu, những nhà nghiên cứu văn hóa dân gian đã cho anh ý niệm về chiều sâu của một ngôi làng miền Trung, cái nôi của nghề nông và trồng dâu nuôi tằm.

Sẽ có Dự án văn hóa tơ tằm với mô hình “Làng lụa”?

Anh Vũ cho biết: “Với tiêu chí đưa đến cho du khách một sự mãn nhãn giữa gạch nối quá khứ - hiện tại và tương lai về một làng nghề nổi tiếng hàng trăm năm trước tại một trong những đô thị cổ của Việt Nam, chúng tôi đã gom nhặt đầy đủ các bộ sưu tập hội tụ về đây nhằm cung cấp suy tưởng về Con đường tơ lụa trên biển diễn ra liên tục suốt nhiều thế kỷ mà Hội An từng là trung tâm trung chuyển mậu dịch quốc tế, nơi cửa ngõ cho hằng hà sa số tơ lụa xứ Quảng nối nhau đến với văn hóa mặc của thế giới bên ngoài”.

“Xứ Quảng không thiếu những làng nghề còn tồn tại như làng dệt Mã Châu ở Duy Xuyên (đất Tổ của làng dệt Bảy Hiền ở Sài Gòn)… nhưng hầu hết đều nhạt nhòa tinh thần văn hóa của ngôi làng truyền thống. Tơ lụa Quảng Nam đã một thời đóng góp vào sự cực thịnh của thương cảng Hội An 300 năm trước, tạo nên Con đường tơ lụa trên biển của người Việt. Tôi quyết tâm làm điều tôi nung nấu. Hội An xứng đáng và là nơi “thiên thời địa lợi” để đặt một dự án văn hóa tơ tằm với mô hình “làng lụa” - anh Vũ nhấn mạnh.

"Il n'y a aucun moyen légal d'interdire le Musée des civilisations de l'islam"

Alors qu'une manifestation contre le Musée des civilisations de l'Islam est annoncée en juin à La Chaux-de-Fonds, le président de la ville Théo Huguenin-Elie répond aux critiques de Saïda Keller-Messahli.

Après les propos tenus jeudi dans le Journal du matin par Saïda Keller-Messahli, présidente du Forum pour un islam progressiste, et alors que la RTS a appris qu'une manifestation se déroulerait le 11 juin (lire encadré), le président du Conseil communal de La Chaux-de-Fonds a donné dans l'émission Forum la position de l'exécutif sur le musée qui ouvre au public à fin mai.


Théo Huguenin-Elie estime que les propos de Saïda Keller-Messahli sur l'islam sont intéressants. "Nous n'avons aucune naïveté et nous pouvons faire nôtre une bonne partie de ce propos-là." Mais il s'étonne en revanche des reproches faits aux autorités communales. "J'aurais souhaité que Mme Keller-Messahli prenne contact avec nous", dit-il, évoquant aussi son "rapport à l'institution, à la démocratie, aux lois (…) assez étrange."

Aucun moyen d'interdire de tels projets

La responsabilité de l'autorité locale, rappelle-t-il, c'est d'appliquer les règlements. "Nous n'avons aucun moyen légal ou réglementaire pour interdire de tels projets."

Sur la question du financement du musée, Théo Huguenin-Elie dit partager les inquiétudes. "Mais en même temps, nous n'avons aucun moyen d'obliger cette communauté à une transparence par rapport aux fonds. La seule chose que nous pouvons espérer, c'est que les banques font correctement leur travail sous l'autorité de la Confédération et de la FINMA", l'autorité de surveillance des marchés financiers.

"Il s’agit d’un projet privé", rappelle encore le président de La Chaux-de-Fonds, "la population n’a pas à se prononcer."

>> Ecouter l'interview de Théo Huguenin-Elie dans Forum:

Annoncé comme un lieu de dialogue

Manif contre le musée le 11 juin

La RTS a appris qu'une manifestation contre le musée aura lieu le 11 juin prochain à La Chaux-de-Fonds. L'idée est portée par Christine Bussat, figure de proue de la Marche Blanche et ex-membre du Parti Bourgeois Démocratique (PBD) passée récemment à l'UDC vaudoise.

Le Conseil communal (exécutif) de la cité horlogère a longuement débattu avant de donner finalement son feu vert à ce rassemblement.

De son côté le président de l'UDC neuchâteloise Yvan Perrin, contacté par Christine Bussat, n'est pas très enthousiaste face à cette manifestation qu'il interdirait - dit-il - par crainte que des casseurs profitent de l'occasion pour semer le désordre.

Un tous-ménages anti-islam distribué

Un tous-ménages intitulé "Pour la civilisation - Contre l'obscurantisme" a également été distribué à La Chaux-de-Fonds. Il arbore le sigle du Mouvement Suisse contre l'islamisation (MOSCI), qui revendique 200 adhérents et plus de 300 sympathisants. 

A partir de citations du Coran, le texte dénonce l'islam comme source de soumission, antithèse de la démocratie, facteur de haine et de mépris de la femme. Il renvoie à une case postale à Orbe, dans le canton de Vaud.

Roger Guignard

Porté par l'Institut culturel musulman de Suisse, le Musée des civilisations de l'Islam (MUCIVI), situé sur l'avenue Léopold-Robert, sera présenté vendredi après des années de gestation. Annoncé comme un lieu de dialogue, le projet qui mêle culture et loisirs suscite de nombreuses questions quant aux intentions de ses promoteurs.

L'UDC et des habitants notamment dénoncent le communautarisme du projet, étroitement lié à un couple arrivé en 1992 dans la métropole horlogère et qui serait proche des Frères musulmans. L'épouse, Nadia Karmous, présidente de l'Association des femmes musulmanes de Suisse, est la propriétaire de l'immeuble.

Or, pour Saïda Keller-Messahli, présidente du Forum pour un islam progressiste, "les Frères musulmans, c'est la natation non mixte, c'est le voile pour les filles, c'est un islam rigide tourné vers le passé. Il ne peut donc y avoir de confiance en ce projet".

>> Ecouter l'interview de Saïda Keller-Messahli dans le Journal du matin:









Art thérapie : quand Alzheimer entre au musée. --- Terapia da arte: quando Alzheimer entre o museu.

Des musées proposent des ateliers à des personnes atteintes de troubles cognitifs. Pour les aider à se resocialiser et à retrouver l’estime de soi.


Un comprimé de Picasso et une cuillerée de Sonia Delaunay, à prendre sans restriction : des musées comme le Louvre ou le Grand Palais, le château de Versailles ou le Centre Pompidou ont décidé de faire le pari d’une « prescription médicale artistique » pour des personnes présentant notamment des troubles cognitifs. Le succès du programme d’art-­thérapie « Meet me at MoMa », lancé en 2006 au musée d’Art moderne de New York pour les malades d’Alzheimer, a largement inspiré ces initiatives qui émergent peu à peu dans les musées français. Reportage à la Piscine de Roubaix où depuis six ans, Julien ­Ravelomanantsoa anime des ateliers-visites mensuels, créatifs et ludiques.
Un moment de partage

En ce matin de décembre, des rires résonnent dans le hall d’accueil du musée de Roubaix. Guide et trublion en chef, Julien distribue embrassades et bises à son petit groupe hétéroclite. Aux fidèles de la première heure comme René, qui crayonne déjà le portrait de notre photographe, se mêlent des nouveaux, encore timides. Mais, par un calembour, Julien balaie les hésitations et les ronchonnements. Le tutoiement est de mise et les conditions sociales, la maladie ou les difficultés du quotidien laissées sur le pas de la porte. Au point que, parmi la dizaine de participants, il est difficile de distinguer les personnes malades des accompagnants familiaux.

« Cet atelier est un moment de partage. Les aidants sont ravis car, le temps d’une matinée, ils oublient leurs soucis. La thérapie vaut pour les malades d’Alzheimer comme pour eux », explique Julien. Un fil rouge que l’on retrouvera dans d’autres lieux aussi, comme au musée de Cluny, à Paris Ve, où l’art-thérapeute Marie-Georges Compper-Bruegel a fait de la mixité sa marque de fabrique. Autour d’activités sensorielles comme « Toucher la pierre, toucher le bois », où l’on rend compte de son ressenti, les familles valides et les autres en situation de handicap se rencontrent. « J’ai toujours voulu associer ces deux publics, confie-t-elle. Pour quelqu’un qui est handicapé, le fait d’être reconnu comme compétent par les siens et par les membres d’un groupe d’étrangers est une expérience réparatrice. Il s’agit de retrouver l’estime de soi. »

À Roubaix, une fois les personnes installées autour de la longue table de travail, le silence se fait. Feutres à la main, les yeux clos, chacun tente de reproduire par le geste artistique la cadence musicale proposée par Julien. Aujourd’hui, il s’agit de l’appel à la prière du Nouvel An juif, interprété par un schofar, un instrument composé de deux cornes de bélier. Nul prosélytisme ici, mais plutôt une articulation pratique autour de l’exposition temporaire du musée, Marc Chagall, les sources de la musique. Une entrée en matière et une façon de mettre en éveil les sens des participants.
Toucher les cinq sens

Au menu de la visite : des clés de compréhension, des références à l’histoire de l’art, des éléments biographiques et des analyses de tableau. On y apprend que pour Chagall, les bouquets de fleurs représentent sa femme, Bella, et que la couleur rouge symbolise les émotions puissantes. « Je suis très bavard, reconnaît Julien dans un éclat de rire. C’est dense, mais si vous faites attention, je ne donne aucune date. Le but est de vivre le tableau, de l’écouter et de partager ce que nous ressentons. » Car si la maladie d’Alzheimer altère la mémoire, elle n’a aucune prise sur les sensations. Face aux œuvres d’art, les commentaires fusent. Colette de s’exclamer : « Il est tordu ce peintre ! » Et René de surenchérir : « C’est moche ! » Heureusement, une dame vient conclure cet échange, laconique : « Les goûts et les couleurs, ça ne se discute pas. »

« Pour nous, l’œuvre n’est qu’un support, une modalité de langage. Nous n’avons aucune exigence vis-à-vis des participants. La visée n’est pas de rendre la maladie curable, elle ne l’est pas. Notre objectif est de toucher les cinq sens », argumente ­Christian Kordek, président de France Alzheimer Nord, association qui conçoit le projet. Une formule bienveillante qui a fait ses preuves pour Geneviève, adepte de l’atelier depuis deux ans. « Avant la maladie de mon mari, nous allions beaucoup au musée. À la maison, Antoine a même conservé dans deux gros classeurs des centaines de cartes postales représentant ses tableaux préférés. Cet atelier nous permet de rester en contact avec l’art. Nous ne sommes pas près de rater une séance. »

Lutter contre l’isolement social et culturel pour mieux vivre sa maladie ? Le défi est relevé pour Antoine, qui, d’un mois à l’autre, se souvient de ce qu’il a peint, des tableaux qu’il a commentés ou des émotions qu’il a ressenties. Des actions simples aux yeux du grand public, une petite prouesse quand on sait qu’un malade d’Alzheimer ne peut pas se souvenir des impressions immédiates.
De l’odeur au souvenir

Retour en salle d’expérimentation. À partir d’une odeur inconnue, que Julien nomme un « détonateur de souvenirs », il faut retrouver l’univers d’un tableau. Et dès le premier échantillon, la diversité des perceptions déclenche l’hilarité. Anne évoque l’arôme d’un malabar, tandis que Ghislaine s’imagine baignée dans les effluves d’un cabinet médical. Si l’exercice peut paraître périlleux pour certains, Julien passe dans les rangs. Par une main sur une épaule ou sur l’avant-bras, il rassure et met en confiance. « Avec les malades d’Alzheimer, j’improvise beaucoup, je m’adapte à leur situation. Seule la créativité et le plaisir sont de mise. »

La séance touche à sa fin. René repart avec ses croquis sous le bras. Sa fille promet de lui acheter un carnet à dessin. On se souhaite de belles fêtes de fin d’année avec en fond sonore Jean Ferrat chantant Chagall : « Le peintre est assis quelque part dans l’ombre / À quoi rêve-t-il sinon des amants / Sur leur beau nuage / Au-dessus des toits à l’horizontale… »



> L’art-thérapie près de chez vous :

À Paris, depuis 2007, l’association Action Culture Alzheimer, travaille en collaboration avec six musées de la capitale pour offrir aux malades et à leurs proches des visites accessibles et thématiques.
Tél. : 09 54 61 12 79 – www.actionculturellealzheimer.org

Répartie sur l’ensemble du territoire, la fondation France ­Alzheimer propose différents ateliers pratiques, des visites de musées aux concerts lyriques.
Tél. : 0 800 97 20 97 – www.francealzheimer.org

Tables rondes, ateliers, visites adaptées et projections, autant de rendez-vous ouverts à tous et gratuits. Du 20 au 27 janvier, le musée du Louvre présente sa première Semaine de l’accessibilité. Avec un nouveau programme dédié aux personnes atteintes de la maladie d’Alzheimer, « le Louvre en tête ».
Tél. : 01 40 20 51 77 – www.louvre.fr